Bắt gặp con gái vào nhà nghỉ với bạn trai, người mẹ bình tĩnh đến hiệu thuốc mua một thứ mà hiếm phụ huynh nào dám làm

Phát hiện con gái đang học năm nhất đại học vào nhà nghỉ với bạn trai. Lúc đó chị nóng mặt lắm, muốn lao vào chửi mắng đánh cho cậu thanh niên kia một trận tơi tả...

Trong một lần ngồi than thở với chị Hạnh hàng xóm về chuyện dạy con cái thời nay. Con lớn rồi mà bố mẹ nói cái gì con cũng cãi sống cãi chết, chẳng để tâm đến lời tôi nói.

Chị Hạnh thở dài nói thời xưa đến ngày đi lấy chồng mới bắt đầu học chuyện giường chiếu. Còn thời nay các con học sớm lắm, có khi đang học cấp 1 đã tìm hiểu. Nhiều bố mẹ không biết cách dạy dỗ con, sẽ đẩy con xa hơn và đến mức roi vọt không bảo được nữa thì đúng là bất lực.

Lời chị nói như trúng tim đen của tôi. Mỗi khi nói nhẹ không được, tôi quát và dùng roi đánh để con phải sợ. Nói đến đây chị Hạnh lắc đầu bảo tôi phải học cách dạy con ngay, làm thế là sai rồi.

Chị lấy một ví dụ kinh điển về giáo dục con của chị. Chị kể cách đây một năm, trên đường đi làm về, chị phát hiện đứa con gái đang học năm nhất đại học vào nhà nghỉ với bạn trai. Lúc đó chị nóng mặt lắm, muốn lao vào chửi mắng đánh cho cậu thanh niên kia một trận tơi tả.

Nhưng nếu làm như thế, hậu quả để lại sẽ là làm con gái xấu mặt với bạn trai và mọi người xung quanh. Sau này con sẽ có ấn tượng xấu về mẹ và không tự tin khi yêu nữa. Điều quan trọng nhất là con sẽ sợ mẹ và không dám tâm sự bất kỳ điều gì nữa.

Suy nghĩ một lát chị quyết định ghé vào một hiệu thuốc mua hộp bao cao su. Sau đó chị gọi điện cho con gái. Khi hỏi cô con gái đang ở đâu, con bé nói là đang học nhóm với bạn. Chị Hạnh vẫn bình tĩnh nói: “Mẹ biết con đang ở nhà nghỉ N với bạn trai, con ra ngoài cổng mẹ nhờ chút việc được không? Con bảo bạn trai đợi trong đó nha”.

Tâm sự phụ nữ, tâm sự gia đình, con gái

Ảnh minh họa

Khi cô con gái ra ngoài, chị đưa cho con một hộp bao cao su và nhắn nhủ: “Con lớn rồi, mẹ không thể ngăn cản chuyện con quan hệ với bạn trai. Mẹ cũng không thể biết được người bạn trai trong kia có xứng là chồng tương lai của con không? Thậm chí cả con cũng không biết tương lai hai đứa có lấy nhau không? Mẹ chỉ mong con tìm được người đàn ông tốt và đừng để có thai ngoài ý muốn. Thôi con vào với bạn con đi”.

Sau đó chị bước đi với tâm trạng buồn ảo não, chị còn giả vờ gạt nước mắt nữa.

Từ đó con chị tin tưởng hơn, có gì cũng chịu tâm sự với mẹ và điều đặc biệt chị không rầy la mà luôn lắng nghe con nói. Nếu con có sai sót điều gì chị kịp thời chỉ bảo, tránh đi sai đường.

Chị bảo con cái lớn rồi, không thể la mắng hay đánh đập được mà phải đánh vào tâm lý của con. Để cho con hiểu được việc chúng đang làm là sai hay đúng.

Câu cuối cùng chị Hạnh nói là từ khi sinh con ra chị đã phải học làm mẹ, không thể dùng cái mà bố mẹ đã dạy chúng ta áp dụng cho các con được. Bởi mỗi đứa trẻ có một cá tính khác nhau, không thể giáo dục cùng một cách được.

Những lời chị nói ra làm tôi vỡ vạc rất nhiều. Tôi luôn cho bản thân là chuẩn mực, các con phải học theo thì mới là người tốt. Tôi đúng là không hiểu gì về con hết, chỉ dạy con theo bản năng vốn có, thảo nào mẹ con tôi luôn mâu thuẫn nhau.